Tập san Thơ Trường THPT Số 4 Quảng Trạch

 

 

Lời bình về tập san “Người gieo mầm” ,

Năm học 2012 - 2013

 

 

Có một ngày vùng đất mới thơm hương, tia nắng chiếu long lanh hồn thơ trẻ. Có một ngày mặt trời lên vội vã, xua tan bao giá rét của mùa đông. Bàn tay ấm vẽ lên từng đường phấn, niềm vui ơi sao sóng sánh tràn về.

 Vâng! Chúng ta đang sống trong ồn ào của thực tại, trong đó có tiếng trống trường linh diệu, tiếng giảng bài ấm áp của thầy cô, tiếng nô đùa đuổi bắt dưới sân trường, tiếng ai đó dỗi hờn trên đường cùng đến lớp. Rồi thực tại bước qua ngõ quá khứ, thời gian vẫn cứ trôi nhưng hương thời gian như đọng mãi trong ta, tất cả dừng lại trong một ngày để thương để nhớ: 20 - 11.

Kính thưa quí Thầy cô giáo! Đội ngũ giáo viên trường THPT Số 4 Quảng Trạch là một tập thể mô phạm, trẻ trung, nhiệt tình công tác, yêu nghề, yêu trường. Từ tình cảm thiêng liêng với mái trường thân yêu của mình, nhiều Thầy, Cô đã có những bài viết, bài thơ đầy xúc động. Đó là những tiếng thơ được cất lên từ một trái tim đầy nhiệt huyết, một trái tim còn nóng bỏng những đam mê.

Lời tâm sự” của thầy giáo Nguyễn Huy Toàn là những lời cảm ơn thầm lặng đối với đội ngũ giáo viên, nhân viên đã tận tụy hết mình với nghề nghiệp. Trong thơ Thầy, hình ảnh của cô kế toán, cô y tế, cô văn phòng….vẫn luôn nở nụ cười trong công việc làm vơi đi những khó khăn buổi đầu:

……”Thầy cô đến nhiều nơi, nhiều phong cách

Vẫn quý nhân viên tận tuỵ ngày đêm

Lo nước uống mát lòng khi căng thẳng

Lo văn phòng khi thiếu giấy niêm phong

Lo bữa ăn có canh chua truyền thống

Những lúc mỏi các thầy cô cảm cúm

Nụ cười tươi cô y tá đến thăm

Gửi viên thuốc mong thầy cô thông cảm

Dịu bớt cơn đau cô lại đến trường thi

Cô kế toán lo căn phông chữ

Lập phương án chi để giảm bớt khó khăn

Tăng khẩu phần giúp các thầy sức khoẻ

Trường tuy nghèo nhưng vẫn đủ chi…..”

 Không chỉ với Thầy mà chúng ta cũng thầm cảm ơn tất cả, cảm ơn chính mình đã luôn vì mái trường này mà xây đắp, mà cố gắng làm tròn trách nhiệm của những người thầy cô giáo trên bục giảng, phát huy truyền thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc.

“ Muốn sang thì bắc cầu kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thây”

 

 

 

 

Câu ca dao quen thuộc từ ngàn đời nay một lần nữa nhắc nhở bao thế hệ: phải luôn ghi lòng tạc dạ công ơn dạy dỗ, dìu dắt của thầy cô. Và câu ca đó cũng là cảm hứng để thầy Hoàng Văn Bài viết nên bài thơ “Nhớ câu ca xưa”:

“Câu hát ấy mãi đến nay

Còn nguyên vẹn nghĩa tình này chẳng phai

Câu hát ấy nhớ em ơi!

Ơn thầy nghĩa nặng ngày mai đáp đền”.

Ai cũng đã từng có một thời cắp sách đến trường, vô tư lắm những tháng ngày đến lớp. Áo trắng sân trường với bao ước mơ khát vọng về tương lai.  Đó là miền kí ức không bao giờ phai nhạt. Để rồi một ngày mình chợt nhận ra, con đường mình đang đi là con đường đúng nhất và nghề mình yêu là nghề đẹp nhất:

“Ánh mắt em thơ trong mỗi giờ lên lớp

Thầm nhắn với tôi rằng: Người đẹp nhất chính là Cô

Dẫu trang đời còn lắm lo âu

Tôi vẫn vững tin: Nghề giáo mình nghề đẹp nhất!”

Lời thơ của cô Như Bình như một lời khẳng định đáng tự hào: Chính em là người gieo những mầm non tương lai của đất nước. Và đó cũng là tâm sự của cô Thanh Hải:

“Em kiếm tìm một chút bình yên thôi

Một chút ấm trong nghề mình theo đuổi

Nếu cuộc đời có thêm sự lựa chọn

Em vẫn là cô giáo nhé anh!”

Vơi cô Hồng Phương đó là những trăn trở băn khoăn về khoảng cách giữa văn học và đời thường. Cô say mê với những câu chuyện thần tiên trên bục giảng, “cô Tấm dịu hiền được thần tiên giúp đỡ, Chàng Kim chung tình chẳng vẹn toàn hạnh phúc, Nước mắt nàng Kiều đẫm ướt những trang thơ”. Và rồi khi tan hết cơn mơ “Để về với đời thường với tương, cà, mắm, muối, Chợt chạnh lòng thấy con ai xiêm áo mới. Mà con mình vẫn tấm áo năm xưa”.

Kính thưa quý thầy cô giáo! Tôi đã từng nghe nhiều ý kiến cho rằng: thế hệ trẻ ngày nay thờ ơ, vô tâm, vô cảm, thậm chí chai sạn trước những rung động tinh tế của cuộc sống, của số phận con người; nhưng hôm nay, khi cầm trên tay tập bài viết của các thầy cô, đặc biệt là của những thầy cô giáo trẻ viết về nghề dạy học, về mái trường, bạn bè,  ôi mới thực sự cảm nhận được những tình cảm rất thật, rất sâu sắc và cảm động đến không ngờ.

Cô Hồng Trang đã vui mừng reo lên khi lần đầu tiên cô đứng trên bục giảng: “Ngoại ơi con đã là cô giáo!” :

“Ngoại ơi cô bé ngày xưa trong lòng ngoại

Giờ cũng là người lái đò trên sông

Cũng đưa đò qua dòng đời hối hả

Vẫn mong về được ngoại kể ngày xưa”

Vâng, đứng trước những thành công trên đường đời, chúng ta thường nghĩ về những người thân yêu nhất, người đã luôn bên ta, chắp cánh ước mơ cho ta vươn tới. Chính vì lẽ đó mà tiếng thơ về thầy cô giáo cũ chiếm một phần rất lớn

trong tập san “Người gieo mầm” Cô Hoàng Sen đã thành thực thú

         nhận rằng:

“Con không biết làm thơ

Là tâm sự chưa nên vần nên điệu

Con không dám múa rìu qua mắt thợ

Đây chỉ là suy ngẫm của riêng con….”

Nhưng bài thơ “Gửi thầy” lại là lời cảm ơn chân thành nhất của tác giả trước người thầy năm xưa:

“Con cảm ơn những gì thầy truyền thụ

Kiến thức – hành trang con góp nhặt từng ngày

Kiến thức – hành trang con bước vào đời.”

Với Phan Thị Ngọc – một giáo viên còn rất trẻ với cảm xúc về thầy giáo cũ thật nóng bỏng, ngọt ngào:

“Em vẫn bước trên đường đời trăm ngả

Chẳng bao giờ quên trường cũ thầy ơi.”

Có một triết gia cho rằng: Hãy sống cho hiện tại nhưng đừng bao giờ quên quá khứ, bởi quá khứ là nền tảng của hiện tại và tương lại. Và hình ảnh người thầy sống mãi trong trái tim bao thế hệ học trò cũng là điều dễ hiểu.

Không chỉ là nhớ về thầy cô giáo cũ, Minh Huệ trong bài thơ “Khi ba cũng là thầy” đã có những tâm sự rằng:

“Và rồi con gái viết tiếp ước mơ ba

Làm cô giáo dịu dàng trên bục giảng

Tận tâm với nghề, dạy cho đời kiến thức

“Nghề giáo mình nghèo nhưng hạnh phúc phải không Ba?”

Với tác giả “Ba là những vần thơ con yêu hơn hết thảy” và Ba là người chắp cánh ước mơ con.

Thưa quý bạn đọc! Trong “Người gieo mầm” đề tài ca ngợi mái trường số 4 với những đổi thay theo thời gian đã được rất nhiều thầy cô giáo thể hiện:

“Cổng trường tôi trông rất xinh

Tường cao cổng sắt, dưới hình văn hoa

Bước vào thoang thoảng hương hoa

Trời cao xanh ngắt mây là là bay

Râm râm bóng mát hàng cây

Trưa trưa gió thổi lay cây rì rào….”

Đó là những cảm nhận ban đầu rất hồn nhiên về mái trường số 4 của thầy Hoàng Văn Trí. Và có lẽ hình ảnh mái trường với hàng ngói đỏ cũng là cảm hứng để thầy Văn Hóa viết nên những dòng thơ về “Trường tôi”:

Trường tôi!

Mái ngói đỏ mọc giữa đồi cát trắng

Xưa mùa hè im lặng… không một tiếng ve

Hơn mười năm nay đã đổi thay rồi, cây rợp bóng vươn cành che những hàng ghế đá……

Trường tôi

Thầy, cô trẻ trung năng động

Đang ngày đêm miệt mài đưa những chuyến đò ngang.

Những vần thơ mộc mạc, chân chất, như có đá, có cát và như có cả sự cứng cỏi của một thầy giáo thể dục – quốc phòng. Trong thơ thầy, chúng ta như

         bắt gặp hình ảnh của mình, của tôi, của bạn, của các anh

chị em đồng nghiệp đang miệt mài bên trang giáo án. Và chính tình

yêu nghề đó đã chắp cánh cho tình yêu đồng nghiệp, đồng chí. Trong

bài thơ “Nỗi lòng”, thầy Hoàng Anh đã mạnh dạn nói lên nỗi niềm không chỉ

của riêng thầy mà của cả tổ Toán trường ta:

Mấy khi tổ toán làm thơ

Dù hay đến mấy cũng nhờ cô văn

Tình yêu tơ kết với tằm

Vì ngày nhà giáo tôi làm mấy câu.

Thầy Hoàng Anh cũng đã chú thích rằng: “tơ kết với tằm” chính là tình yêu của tổ Toán dành cho tổ Văn. Ôi! Một lời tỏ tình tuy vụng dại đấy nhưng thật đáng yêu, đáng quý. Và có lẽ, đó cũng là điều không khó để giải thích bởi nghề yêu nghề và người cũng yêu người…..

Thưa quý bạn đọc, thưa thầy cô!

Có một thuở nhiều ý kiến cho rằng: không nên ví nghề dạy học như người đưa đò cho khách sang sông vì nghe nó phũ phàng quá. Nhưng tri thức dân gian đúc kết từ chiêm nghiệm của muôn mặt đời thường, nó vẫn có cái lý riêng của nó. Người chèo đò tận tuỵ với mỗi chuyến đò đầy cùng bao nhiêu khách sang sông ai mà nhớ hết. Nhưng ai đã từng một đôi lần trong cuộc đời mình đi qua đò, mới ngộ ra rằng: khách lại nhớ rất rõ gương mặt người chèo đò trên bến sông ngày ấy. Cô Minh Nguyệt, cô Hà Vân, thầy Mạnh Hùng và nhiều thầy cô giáo khác đã ví mình như những người chèo đò trên bến sông số 4:

“Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa

Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược

Khách sang sông tiếp hành trình phía trước

Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò.”

                                                                  (Nghĩ về thầy - Hoa Hồng)

“Một dòng đời một dòng sông

Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ

Muốn qua sông phải có đò

Đường đời muôn bước phải chờ người đưa”

                                                   (Người lái đò trên dòng đời –Minh Nguyệt)

Nghĩa là, thật sự có sự tương đồng trong đặc điểm nghề nghiệp của người thầy và người chèo đò: tiếp xúc với số đông liên tục hết chuyến đò này đến chuyến đò kia cũng như với hết thế hệ học trò này đến thế hệ học trò kia. Dù đông nhưng cả hai nghề này lại có thêm một tương đồng là vô cùng thầm lặng, vô cùng tận tuỵ. Tận tuỵ trong từng bước chân để khách bước xuống đò, tận tuỵ trong từng nhát chèo khua trên sông nước. Chỉ cần một chút lơ là, khách có thể chưa bước lên đò đã ngã bùm xuống nước. Lỡ tay để đò chao là tội lỗi một đời nghề. Dìu con đò bình yên qua bến sông rồi vẫn tận tuỵ để dìu từng bước chân người bước lên bờ bên kia cho vô sự. Đắm chuyến đò đi là luỵ một đời nghề. Và có lẽ với sự tận tụy đó, Thầy Văn Đức đã viết nên những vần thơ gửi tặng các em học sinh lớp 12A5 và toàn thể khối 12 khóa 2010- 2013 rằng:

“Năm nay năm cuối cấp ba

Các em sắp phải rời xa mái trường

Dù đi khắp chốn bốn phương

Đừng quên lời dặn của thầy nghe em…”

Trong bài thơ “Tâm sự của cô” cô Nguyễn Thị Hoàn đã nhắn nhủ

với học sinh mình rằng:

“Em sẽ ước mơ tất că những gì yên lành

Như cô ước mỗi lần đến lớp

Em sẽ nói với học trò của mình những điều em tâm đắc

Như những gì cô đã nói với em”

Cuộc sống là một cuộc rượt đuổi giữa quá khứ - hiện tại và tương lai. Hãy lưu giữ thời gian bằng cách sống hết mình, sống thật ý nghĩa để mỗi ngày qua đi ta không phải tiếc nuối. Có một ngày khung trời đầy kỷ niệm, niềm ưu tư cháy bỏng trang thơ. Ta gửi vào đây dòng đời đầy kỷ niệm, gửi vào đây niềm ước vọng sâu xa. Một miền yêu nghề, yêu đời, yêu trẻ, yêu anh yêu em, yêu tất cả sinh linh. Ta gửi vào đây bao trăn trở, nhọc nhằn, trang giáo án chứa bao điều muốn nói. Tháng năm ơi! Dù thời gian cứ trôi, ta vẫn nhớ có một ngày 20 - 11.

 Thưa quý bạn đọc! Còn rất nhiều nữa những câu thơ hay, những ý thơ đẹp, những cảm xúc ngọt ngào khó tả trong những tác phẩm các thầy cô gửi về cho ban biên tập làm nên thành công của tập san “Người gieo mầm” chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20- 11. Xin cảm ơn tất cả, cảm ơn quý thầy cô giáo đã mang đến cho chúng tôi - Ban biên tập tập san những giây phút thăng hoa trong cảm xúc, những cảm xúc yêu thương, nhớ nhung, những suy ngẫm trong cuộc sống. Ban biên tập xin chân thành cám ơn những nhà  giáo - nhà văn - nhà thi sĩ của trường THPT số 4 Quảng Trạch đã góp sức để hoàn thành tập san này.

Xin chân thành cảm ơn!

 

                                                                TM.Ban biên tập

                                                         Lời bình: Trần Thị Thanh Hải

 

 

                Chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11

 

                                         Lời tâm sự

                                      (Tặng Tổ hành chính và các đồng nghiệp)

 

Mùa thi ấy, trong nghề dạy học

Giữa sân trường bên ghế đá dịu êm

Ngồi ngắm cảnh bên trường thi lặng lẽ

Các học trò đang mải miết làm văn.

Lòng ấm lại thấy trò ngoan lễ phép

Thầy cô khen thêm dịu tấm lòng.

Hoa phượng đỏ cổng trường đang khoe sắc

Hoa Bằng lăng tím đậm tình thương

Cúc tiểu muội thơm dịu sân trường.

Nhiều hoa nữa những tấm lòng phục vụ

Tô điểm mái trường dịu ngọt lúc làm thi

Thầy cô đến nhiều nơi, nhiều phong cách

Vẫn quý nhân viên tận tuỵ ngày đêm

Lo nước uống mát lòng khi căng thẳng

Lo văn phòng khi thiếu giấy niêm phong

Lo bữa ăn có canh chua truyền thống.

Những lúc mỏi các thầy cô cảm cúm

Nụ cười tươi cô y tá đến thăm

Gửi viên thuốc mong thầy cô thông cảm

Dịu bớt cơn đau cô lại đến trường thi.

Cô kế toán lo căn phông chữ

Lập phương án chi để giảm bớt khó khăn

Tăng khẩu phần giúp các thầy sức khoẻ

Trường tuy nghèo nhưng vẫn đủ chi.

Cô thư ký năm đầu giao trách nhiệm

Khắc phục khó khăn khi con nhỏ ở nhà

Mẹ không khoẻ, chồng đi công tác

Việc cơ quan cô vẫn hoàn thành

Nhiều hoa đẹp tôi chưa kể hết

Vẫn toả hương làm dịu bớt khó khăn./.          

                            Quảng Trạch, ngày 11 tháng 11 năm 2012

                                                            Nguyễn Huy Toàn

 ..........................................................................


Lời bình về tập san “Bến thời gian” , Năm học 2013 - 2014


                              

 

Cuộc đời ai không từng qua tuổi thơ bé dại, ai không từng qua mái trường với những kỷ niệm đẹp và trong sáng nhất. Thầy Cô gieo những con chữ đầu đời, gieo tri thức và cách để làm người cho từng lớp học trò đi qua tuổi mơ mộng. Ta trưởng thành theo năm tháng thời gian. Ta lớn dần lên như hạt mầm được bàn tay yêu thương chăm sóc. Ta biết cách hướng về mặt trời, hướng về chân - thiện - mỹ,  biết cách vượt qua những trở ngại, gian nan.

Gieo giọt sương, ta được chút nắng. Gieo nụ cười, ta gặt hái niềm vui. Thầy Cô gieo hạt mầm tri thức. Để thắm xanh lợi ích trồng người.

Thưa quý thầy cô, quý bạn đọc! Nhân kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, “Bến thời gian” xin trân trọng giới thiệu đến tất cả quý vị, quý Thầy Cô và các em học sinh những tâm sự buồn vui, trăn trở trong sự nghiệp “ươm mầm, gieo hạt, trồng người” của một tập thể sư phạm yêu đời, yêu nghề, say mê, cống hiến – tập thể trường THPT Số 4 Quảng Trạch!

Xin được bắt đầu “Bến thời gian” bằng bài thơ “Thăm mộ Đại tướng” của thầy giáo Hoàng Văn Bài viết về người con ưu tú của mảnh đất Quảng Bình– đại tướng Võ Nguyên Giáp. Những ngày đầu tháng 10, khi người dân của mảnh đất gió Lào cát trắng đang oằn mình lên chống chọi với sự nghiệt ngã của cơn bão lịch sử thì hay tin “Bác đã đi rồi sao Bác ơi”. Lặng lẽ hòa trong dòng người cùng tập thể cán bộ giáo viên nhân viên trường THPT Số 4 đến thăm mộ Đại tướng đang yên nghỉ trên mảnh đất Đảo Yến – Vũng Chùa, trái tim của người thầy giáo đã thổn thức nghẹn ngào :

Ra thăm mộ Đại tướng

Chiều Đông nắng vàng thơm

Gió biển thổi từng cơn

Rì rào rừng thông hát

Đường lên thăm mộ Bác

Ngập tràn ngàn hoa tươi

Của hàng triệu triệu người

Kính thành tâm dâng Bác

Sáu khổ thơ đầu như một nốt trầm của bản nhạc hùng thì khổ cuối chợt vỡ òa bằng lời hứa:

Đứng trước mộ Đại tướng

Nước mắt cứ rơi rơi

Quyết ghi nhớ những lời

Lúc sinh thời Bác dạy

Cảm ơn ngọn lửa từ bài học cuộc đời Thầy đã truyền cho thế hệ trẻ trong cái se lạnh khẽ trở mình theo hơi thở của đông sang. Thầy đã nói lời riêng mà thấu triệu tim người!

Với số lượng tác phẩm khá đồng đều, ở “Bến thời gian” bạn đọc sẽ bắt gặp những trang đời như tiếng vọng nhắc nhớ ngày 20/11. Chủ đề ngợi ca mái trường, thầy cô, ngợi ca nghề giáo luôn là mảnh đất ươm nên những tài năng. 

Trên đời quý nhất một nghề

Nghìn năm vang vọng chẳng hề phôi phai 

Xin cảm ơn thầy giáo Nguyễn Văn Đức đã cất lên ca khúc ngợi ca nghề dạy học. Lời thơ của thầy cũng chính là đáp số cho câu hỏi “Có từ bao giờ” mà cô giáo trẻ Hồng Trang đặt ra:

Có bao giờ em tự hỏi

Sao em chọn nghề giáo làm bến đỗ cuộc đời?

 

Thưa quý bạn đọc! Ta đã nghe quen lời tôn vinh của xã hội giành cho nghề dạy học “là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý” nhưng dường như chỉ người trong cuộc như thầy Đoàn Văn Triển mới hiểu thấu cái nghề, cái nghiệp mà mình đang mang:

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tan buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên

Ai cũng ví nghề dạy học là nghề chở khách sang sông. Dìu con đò cập bến bình yên, người lái mới dám thở phào nhẹ nhõm. Vậy mà khách qua sông vẫn có kẻ vô tình dẫu cho giữa bốn bề biến thiên nghiệt ngã, người chèo đò vẫn đợi dù khách chỉ một lần ghé thăm. Nhưng dù thế nào đi nữa thầy giáo Ngọc Ninh, cô giáo Huyền Trang vẫn không hề nuối tiếc với sự lựa chọn:

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Vâng, đã chọn có nghĩa là sẽ đeo đuổi, sẽ cháy hết mình cho sự nghiệp trồng người. Và giữa đôi chút hoài nghi khi có người cho rằng: thế hệ trẻ ngày nay dễ vô cảm, dễ quên đi những gì thầy cô đã làm cho trong quá khứ thì chính cô Thu Hiền đã khẳng định thật dõng dạc:

Ai quên đi chuyến đò ngang

Quên sao người lái thuyền sang bến đời

Khúc ca nghề dạy học còn được cất lên từ tiếng lòng con tim của cô Đinh Thị Hạnh, cô Nguyệt, cô Hường, cô Sen, cô Phương và cô Trang:

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Lời thơ gợi nhắc về một thời áo trắng sân trường với bao ước mơ, khát vọng trinh nguyên nhất. Nếu cô Mai Thị Hới chợt “bâng khuâng đứng giữa sân trường” để cảm nhận tình thương cô thầy thì cô Hoa Hồng lại đem đến cho người đọc chút tinh khôi của “Hoa và ngày 20/11”.  Xin được lắng lòng mình để nghe trong câu chuyện với người mẹ năm xưa, “ước muốn ngày nào, ôm ấp trong tim, mai đây làm cô giáo” mà cô Nguyễn Thị Hoàn bộc bạch:

Khi tâm sự cùng tôi mẹ hỏi nhỏ

“Mai sau con chọn nghề gì”

Tôi trả lời không chút nghĩ suy

Và đáp ngay “Con yêu nghề giáo”

   Quý bạn đọc thân mến ! Hình ảnh người thầy, người cô chăm chút cho những mầm non của Tổ Quốc, mai sau dựng xây đất nước đẹp giàu sẽ không bao giờ nhạt phai trong kí ức học trò. Tháng 11 đã về chở theo mùa đông dùng dằng đi qua ngõ với cái khí trời lành lạnh đủ để cho con người quàng thêm chiếc khăn, khoác thêm cái áo, nhưng trong lòng mỗi người lại ấp ám khi hướng về ngày Nhà giáo Việt Nam. Bến thời gian xin được là nơi hội ngộ sum vầy của những tâm hồn yêu thơ văn đang góp phần xóa tan cái băng giá của thiên nhiên.

Điều dễ nhận thấy trong “Bến thời gian” chính là đề tài ngợi ca ngôi trường THPT Số 4 thân yêu. Tâm sự của một nhà giáo trẻ” là nỗi lòng bộc bạch chân thành nhất của thầy giáo Nguyễn Minh Vương:  “Trường THPT Số 4, nơi cho tôi cái cảm giác đầu tiên của buổi mới tập tễnh vào nghề, cho tôi một lần nữa cảm nhận cuộc đời một cách ý nghĩa hơn”. Mang cái lãng mạn của người dạy Văn, “Từ khung cửa lớp” cô giáo Lệ Thủy đã kể cho ta nghe những gì nên thơ, tươi sáng và cả những góc khuất, nhọc nhằn của những cô cậu học trò trên hành trình kiếm tìm tri thức: “Tiền học phí em gửi cô trước năm trăm, đó là tiền công em đóng gạch đó cô, số còn lại cô cho em ít bữa nữa”. Các em học sinh của tôi ơi, các em không chỉ đem đến cho thầy cô những nụ cười hồn nhiên của tuổi học trò mà đôi khi cả vị mặn mòi của những giọt nước mắt sớm lam lũ với đời.

Thương các em bao nhiêu, chúng tôi càng nung nấu lửa nhiệt tình để thắp sáng những ước mơ cháy bỏng trong em. Và hạnh phúc lớn nhất của mỗi người thầy, người cô chính là quá trình rèn luyện chăm ngoan học giỏi của các em hôm nay và tương lai sáng lạng ngày sau. Thật hạnh phúc khi thầy cô được chứng kiến sự trưởng thành của những hạt giống mà mình đã gieo và chăm bẵm bằng tình yêu thương giờ đây lại đang tiếp bước mình “Làm cô giáo dịu dàng trên bục giảng”. Bản thân là những người giáo viên trẻ nhưng chưa giây phút nào các thầy cô lại quên người thầy người cô đã dìu dắt mình năm xưa. Đó cũng chính là mảng đề tài viết về thầy cô giáo cũ như tiếng lòng tri ân. Trong bài thơ “Khi Ba cũng là thầy”, cô giáo Minh Huệ đã nhớ về người thầy- người ba đặc biệt của mình. Người thầy ấy năm nay cũng “Tạm biệt mái trường, Ba trở về làm ông giáo nghỉ hưu”. Để rồi trong cái thời khắc xúc động đó, tác giả thổ lộ:

Ngày Ba xếp bút nghiên gói lại chặng đường

Con thấy nao nao khi nhìn tờ quyết định

Dẫu biết đời người sẽ đến lúc vậy

Mà con vẫn chưa quên                               

Hình ảnh Ba trên bục giảng năm nào.

Cô giáo Thanh Hương và Trần Thị Loan cũng cùng chung mạch nguồn cảm xúc “Khi thầy về nghỉ hưu” với tiếng lòng nhắc nhớ :

Mai thầy về sân trường cũ nằm đau

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi

Còn cô Ngọc Hương cũng không giấu niềm hạnh phúc khi được tiếp bước người thầy giáo dạy Sinh của mình “Hôm nay, con lại thay thầy làm cái nghề đưa người sang sông”. Một điều bất ngờ và thú vị nữa, một bí mật đang được Bến thời gian bật mí:

Ngày xưa Thầy mới về trường

Em là cô bé ngây thơ trăng tròn

Có lúc em đã dỗi thầy

Có lúc em đã hờn thầy bao nhiêu

Bây giờ em đã trưởng thành

                        Lại cùng đồng nghiệp với thầy, thầy ơi!

Xin cảm ơn những lời thơ chân thành nhất mà cô Hải Lý viết tặng riêng người thầy giáo trẻ Nguyễn Anh Hào của mình. Xin chúc cho tình thầy – trò, tình đồng nghiệp mãi bền chặt, gắn bó. Tấm gương sáng của thầy cô trong quá khứ như là động lực thôi thúc để một ngày trong tương lai chính cô Mỹ Hường cũng ngỡ ngàng thốt lên:

Trang vở học trò cùng trang giáo án

Làm thầy, cô vẫn làm cả học trò

Mang một sắc màu khác, tản văn “Ký ức về cô” lại là nén tâm hương mà Mỹ Hạnh muốn gửi tặng người cô chủ nhiệm mình ở mái trường cấp ba Tuyên Hóa. Không cần phải mỹ từ sáo mòn để tôn xưng, món quà đắt tiền để gửi tặng, những đứa học trò ấy không hẹn mà gặp cứ đến ngày 20/11 lại mang hoa tới viếng mộ cô. Bên mộ cô, tác giả tâm sự “đó là sự thiệt thòi lớn cho mỗi chúng tôi”. Chỉ tiếc rằng điều giản dị ấy đôi khi ta chỉ kịp nhận ra khi sự mất mát đã dày lên thành kỉ niệm! Thưa cô, mong cô hãy yên nghỉ và hãy tự hào vì cô học trò nhỏ năm nào giờ đã trở thành đồng nghiệp và đồng môn của cô rồi đó.

            Không hẹn mà gặp, bộ ba thầy giáo Đặng Ngọc Sỹ, Trần Quốc Việt và Nguyễn Hữu Đức đã gửi chút thơ tình đặc trưng của nghề mình đang theo đuổi. Cái cách các thầy tỏ tình cũng thật khiến người con gái dễ rung rinh:                                                                                                                               

                         Anh yêu em như axit với kiềm

                                Nếu hóa trị II ta cùng tương đối

Nhưng điểm dễ nhận thấy nhất là chút dư vị lãng đãng của những mối tình mà theo quan niệm của các thầy là “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở/ Đời mất vui khi đã vẹn câu thề” (Hồ Dzếnh) :

“Phương trình” nào đưa ta về chung lối

“Định lý” nào sao mãi cứ ngăn đôi

“Biến số” yêu nên tình mãi hai nơi

            Điểm “vô cực” làm sao ta gặp được

Để rồi:            Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai

            Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt   

Nếu giờ đây ai nói rằng người dạy Toán, Lý, Hóa là khô khan thì hãy nghe để cảm nhận chất nghệ sĩ, bay bổng và lãng mạn trong trái tim những người thầy ấy nhé!

Đã bao giờ bạn đọc đi tìm đáp án cho câu hỏi: Khoảng lặng phía sau bục giảng của thầy cô, sẽ là gì chưa? Xin thưa, sau những giờ giảng bài như con tằm rút ruột nhả tơ truyền dạy cho các em bài học tri thức, các cô sẽ trở về:

Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi

Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày

Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây

Gạo, bánh, củi, dầu chia thế nào cho đủ

Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa 

Những quả cà, mớ tép, rau dưa                 (thơ Xuân Quỳnh)

Đấy là hình ảnh đời thường của các cô sau những tà áo dài thướt tha đến lớp mỗi sớm mai. Thế đó, họ trở về bên mái ấm gia đình để nghĩ về chồng, nghĩ về con. Gặp nhau ở đề tài của những người vợ, người mẹ, hai cô giáo Thanh Hải và Hà Giang đã cất lên khúc hát giữa đời thường :

Cái lạnh đầu mùa em nghĩ  về anh

Thấm vào da sau mỗi giờ lên lớp

Nơi biên giới hẳn giờ đang tê buốt

Sương muối rơi rét khứa thịt da

Tình yêu vợ chồng sẽ là động lực nâng bước để gia đình bé nhỏ được thăng hoa. Để rồi nơi đây những hạt mầm tình yêu nảy nở, những đứa con thơ lần lượt chào đời. Trong “Thơ viết cho con”, cô Thanh Hải rưng rưng xúc động :

Sáu năm rồi mới viết được bài thơ

Tặng con trai đầu lòng yêu dấu

Giữa bao lo toan gian khó nhọc nhằn của cuộc sống, thầy cô vẫn hàng ngày đến lớp, đem tri thức và nhiệt huyết của mình truyền đến học sinh. Không vì yêu nghề và sống vì nghề, ai đảm bảo mình sẽ làm được? Xin được mượn lời thơ của cô Đinh Quý Hoài để một lần nữa khắc ghi :

Mãi mãi trong ta tình yêu thầm lặng

Dẫu gian lao

Trăm năm vẫn trồng người

            Thưa quý thầy cô, quý bạn đọc! Có một mảng đề tài mà tôi tin chắc rằng nếu đọc “Bến thời gian” sẽ khiến những phóng viên tài năng của hai hãng tin lớn nhất thế giới – hãng CNN và Reuteur đều phải chào thua trước những thông tin nóng bỏng liên tiếp được gửi về từ chiến trường THPT số 4 – nơi cơn bão số 10 đang vần vũ, gào rú điên cuồng. Hãy nghe những phóng viên đang tác nghiệp của chúng tôi tường thuật hành trình cơn bão vào chiều 30/9/2013 :

15 giờ

Gió rít liên hồi

Mưa giăng thành dãy

16 giờ                                                                                                                                    

Sân trường

Cây đỗ ngổn ngang

17 giờ

Sấm chớp gió gào

Mái lật nhào

Tồn bay loảng xoảng

20 giờ hơn thế

Gió – mưa thưa dần

Tan tác ngổn ngang

Như trận B52 rải thảm

Nếu như phóng viên nghiệp dư– thầy giáo Hoàng Văn Bài chớp nhanh khoảnh khắc của trận bão lịch sử thì cách đưa tin của phóng viên - thầy giáo Trần Đăng Khoa lại mang cái thản nhiên, rắn rỏi pha chút hài hước của một thầy giáo Thể dục – Quốc phòng :

Bão về số 4 ối chà

Hàng rào nghiêng ngã, mái nhà bay luôn

Bao nhiêu cây cối nằm buồn

Cây tràm tốc rễ, cây bàng gãy đôi

Nhà xe chẳng đứng, chẳng ngồi

Phần trên bay hết còn lồi bộ xương

Thơ thầy có cái mộc mạc, chân chất nhưng cũng là nỗi xót xa khi chứng kiến sự tan hoang của bao nhiêu thành quả thay da đổi thịt ở một ngôi trường được hồi sinh trên mảnh đất gió Lào cát trắng hơn mười năm trở về trước. Nỗi xót xa ấy cũng là điểm gặp gỡ với giọng thơ của thầy Đàm Quang Hà khi viết “Trường tôi”:

                      Trường trường lớp lớp khang trang

                      Hành lang không còn cát trắng

                     Sân trường phủ kín bóng cây xanh

Vậy mà, sự giận dữ của tạo hóa chỉ trong chốc lát đã khiến cho :

Cảnh trường nhìn ra xơ xác

Bốn bề cát trắng lại hiện về

Nhưng chính trong cơn dông tố cuồng phong mới hiểu hết lòng người, mới thấu được tinh thần trách nhiệm của các thầy Nguyễn Huy Toàn, thầy Hoàng Văn Bài, thầy Phạm Ngọc San, thầy Bùi  Văn Lĩnh, thầy Phạm Thành Trung, thầy Nguyễn Hòa Chung và còn thật nhiều những thầy cô giáo khác. Không phải đang ở thời chiến nhưng trong cơn vần vũ của thiên nhiên các thầy luôn nêu cao tinh thần gạt tình nhà để lo cho cái chung của toàn trường:

Nhà gọi sang

Mái tồn nhà bay hết

Mưa tràn nhà ướt cả

Anh ơi !!!

Trả lời : - Giờ làm sao biết được !

Kệ !

Cứ để nó bay

Anh không về được

Anh đang ở trường

Đọc những dòng thơ ấy, tôi bỗng bật khóc ngon lành. Khóc vì sự hi sinh thầm lặng của đồng nghiệp chúng tôi. Khóc vì trong lúc chúng tôi đang cùng cả gia đình gồng mình chống bão, các anh lại gồng mình lên chống bão để bảo vệ mái trường. Khóc vì chúng tôi cảm thấy mình thật có lỗi với vợ các anh. Xin cảm ơn những người đồng nghiệp đáng kính vì chính việc làm của các anh đã giúp chúng tôi biết cách lật ngược trái tim mình để  thành hình ngọn đuốc mà cháy sáng lên nhiệt huyết của người giáo viên, để chúng tôi không chỉ sống tốt mà còn sống đẹp.

         Mọi thứ sau bão sẽ khiến chúng tôi phải làm lại từ đầu với hành trình của con số 0. Nhưng chúng tôi sẽ không hề ngại khó, ngại khổ :

Anh em số 4 thân thương

Thay ca nhau trực mong trường khang trang

Trung học số 4 sẵn sàng

Vượt khó vượt khổ vượt ngàn gian nan

Cho dù điều kiện khó khăn

Số 4 kiên quyết hoàn thành chỉ tiêu

Xin được cất lên bài ca của niềm tin linh diệu “có sức người sỏi đá cũng thành cơm” để hòa nhịp bài ca dựng xây mái trường số 4 yêu dấu bắt đầu từ chính những việc làm ý nghĩa nhất!

Thưa quý thầy cô! Sẽ còn thiếu sót thật nhiều những trang đời đã hóa trang văn của các thầy cô gửi về ban biên tập để làm nên thành công trong tập san “Bến thời gian” chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 mà chưa được chúng tôi điểm hết tên. Chúng tôi xin thành thực cáo lỗi và đấy cũng chính là những mảnh đất đang chờ bạn đọc đồng sáng tạo!

Thưa quý bạn đọc! Với Bến thời gian, chúng tôi biết những sáng tác của mình đôi chỗ còn lỗi nhịp, lỗi vần, còn gồ ghề, thô ráp, còn vương bụi phấn trắng, bảng đen nhưng chúng tôi tin mình không hề lỗi nhịp của một con tim yêu nghề, yêu trẻ đang đập thổn thức những vần thơ của người chèo đò tận tụy, người gieo hạt giống tâm hồn, người chắp cánh những niềm tin.

Thầy cô và mái trường sẽ mãi là miền cổ tích thao thức, rạo rực trong mỗi con người. Hôm nay đây, thầy cô vẫn tới trường với những bài giảng được viết bằng cả cuộc đời của một nhà giáo. Xin còn đọng lại chút nỗi lòng của những người “thi sĩ không chuyên” của trường THPT Số 4 Quảng Trạch trong “Bến thời gian” để lưu giữ những trang đời như tiếng vọng nhắc nhớ ngày 20/11. Đó chẳng phải là điều đáng quý giữa cuộc sống bươn chải xô bồ mà thời gian và tuổi tác chẳng bao giờ trả lại cho ta đấy sao?

Trân trọng kính chào!

 

Tm. Ban biên tập

Lời bình : Nguyễn Thị Minh Huệ

QT, 18/11/2013

 

 

LỜI NGỎ

 

“Thưở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

Cuộc đời ai mà không trải qua những ngày thơ bé dưới mái trường với thầy cô, bạn bè và những kỉ niệm một thời áo trắng. Thầy cô là những người truyền cho ta tri thức, rèn ta nên người, thắp lên trong ta những ước mơ khát vọng, mở cánh cửa vào tương lai. Ta biết hướng về mặt trời, hướng tới Chân-Thiện- Mỹ, biết cách đứng vững trên đôi chân của mình. Ta trưởng thành theo thời gian và ngọn lửa của tri thức, của đam mê, hoài bão, ngọn lửa của khát vọng, của tình yêu quê hương đất nước mà thầy cô đã thắp lên trong ta, cứ thế cháy lên, mãnh liệt theo từng ngày:

Hãy sống như đời sông, để biết yêu nguồn cội

Hãy sống như đời núi, vươn tới những tầm cao…”

Vâng, cảm ơn thầy cô, những con người bằng trái tim rực đỏ của mình suốt đời đi thắp lửa, để thắp lên một tương lai rạng ngời tươi sáng cho đất nước mai sau. Giống như trái tim của Đantê đã hóa thành ngọn lửa thần soi cho đoàn người đi trong đêm tối.

Nhân kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, “lời xuôi từ một mái trường” xin trân trọng giới thiệu đến tất cả các quý vị, quý thầy cô và các em học sinh những tâm sự buồn vui, trăn trở trong sự nghiệp trồng người của những con người suốt đời đi thắp lửa- một tập thể sư phạm yêu đời, yêu nghề, say mê cống hiến, tập thể giáo viên, cán bộ công nhân viên trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm tập san mang tên: “Người thắp lửa”

Như lời của chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biếu trong ngày hội tôn vinh các nhà giáo: “Mỗi thầy giáo, cô giáo hãy phấn đấu không ngừng để thực sự trở thành biểu tượng của sự hiểu biết và là người truyền cảm hứng, thắp lên ngọn lửa đam mê học tập, tìm kiếm, khám phá tri thức, khơi dậy lòng yêu quê hương đất nước, khát khao cống hiến cho các thế hệ, xứng đáng là tấm gương sáng để học trò noi theo”.

Vậy, mỗi người thầy, người cô hãy là những người thắp lửa cho đời. Đó cũng là tấc lòng của tấp thể sư phạm trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm gửi gắm qua tập san này.

 

Trân trọng kính chào

 

 

                                                                               Ban biên tập.

 

 

Lời bình về tập san “Người thắp lửa”

 

Những ngày mùa đông lất phất mưa bay hòa cùng với những cơn gió lạnh, trên các con đường, dòng người lặng lẽ đi vội vã để tránh những cơn mưa bất chợt và cái rét đang tràn về, những chiếc lá khô rơi đầy trên các nẻo đường, góc phố. Trong những ngày mùa đông giá rét của tháng 11, ta thấy ấm lòng biết bao khi cầm trên tay tập san mang tên “Người thắp lửa” bởi nó không đơn giản chỉ là những câu văn, vần thơ như các tập thơ khác mà hơn hết nó là tiếng lòng của những nhà giáo- nhà văn- nhà thi sĩ của trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm, thay vì miệt mài bên trang giáo án, cầm phấn đứng trên bục giảng thì hôm nay họ đã trở thành nhà thơ. Thơ của họ dung dị và đời thường như chính cuộc đời của họ vậy, nhưng đó là những vần thơ lửa cháy. Ở đâu ta cũng bắt gặp những trang thơ đã hóa cuộc đời. Từ tình cảm thiêng liêng với mái trường, học trò, đồng nghiệp, những nỗi buồn, niềm vui, những băn khoăn trăn trở của nghề dạy học đều được thể hiện rất chân thật trong thơ.

1. Thưa quý thầy cô, thưa các bạn. Trong “Người thắp lửa”, ta bắt gặp hình ảnh những thầy giáo, cô giáo đang ngày ngày đứng trên bục giảng, nối tiếp sự nghiệp trồng người cao quý của những người thầy, người cô năm xưa. Dù thời gian đã qua đi nhưng trong lòng các thầy cô chúng ta, kí ức về những tháng năm học trò sẽ không bao giờ phai nhạt. Đọc  thơ của các thầy cô, ta sẽ thấy lại hình ảnh của chính ta trong đó, hình ảnh của những cô bé, cậu bé của ngày xưa.

 Trong kí ức cô Hà Giang, đẹp nhất vẫn là những mùa thu đi học, mùa thu của ngày tựu trường, một ngày ngập đầy nắng và bầu trời xanh thắm:

Có một mùa thu đi

Rộn ràng trong kí ức

Mùa thu, mùa đi học

Những nét chữ đầu tiên

(Dấu ấn mùa thu)

Với thầy Nguyễn Tất Thành, là một chút gì đó day dứt khi sau những bộn bề lo toan của cuộc sống, thời gian đã thấm thoắt thoi đưa, nhưng tác giả chưa một lần được trở lại dấu xưa, trở về với ngôi trường ngày ấy:

Con trở về giở lại hành trang kỉ niệm

Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao

Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao

Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại

Để nhận ra rằng “Con- ba mươi và cuộc sống tranh đua/ Thèm níu giữ thời gian con mười bảy…”.

Vâng, tác giả hay chính chúng ta cũng đã từng ao ước được quay ngược thời gian trở về những ngày xưa,được là những cô cậu học trò bé của thầy, thầy ơi.

Đó cũng là ước mong của thầy giáo Bùi Văn Lĩnh, dù đã dìu dắt nhiều thế hệ học trò, nhiều năm gắn bó với nghề dạy học, nhưng lúc nào thầy cũng cảm thấy mình như trẻ lại, như đang còn thơ bé khi nghĩ về người thầy kính yêu của mình:

Thời gian ơi ta biết nói những gì?

Mái tóc thầy đã ngã màu bạc trắng

Những lần mãi chơi bị thầy trách mắng

Lại thấy mình có lỗi nhiều hơn.

(Với riêng thầy)

Ai cũng có một thời cắp sách đến trường, được gặp thầy gặp bạn. Ngôi trường chính là nơi ta nhen nhóm ước mơ và thầy cô là người chắp cho ta đôi cánh. Thời gian trôi, ta trưởng thành theo năm tháng, bạn bè mỗi người một phương, mỗi người một cuộc sống  nhưng trong tim ta luôn in đậm  hình bóng thầy cô. Cảm ơn cô Hải Lý đã nói hộ lòng ta:

Rời giảng đường đại học

Bao năm rồi thầy ơi

Trong em luôn đọng lại

                   Lời dạy bảo của thầy         (Thầy ơi)

Và tình cảm của cô Nguyễn Thị Mai trong bài “Nhớ thầy” cũng không kém phần mãnh liệt:

Con đã vượt qua muôn trùng cách trở

Sắc trắng vẫn đong đầy

Vẫn còn nguyên lời giảng của thầy

Làm ấm lòng con ngày ấy”

Cũng nguồn cảm xúc chung ấy, ta còn bắt gặp trong thơ của cô Minh Nguyệt, cô Thái Quyên, thầy Anh Hào:

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngã

Để một lần nhớ lại mái trường xưa

Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa

Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm.

(Lời cảm tạ)

2. Kính thưa quý vị bạn đọc, thưa các thầy cô giáo!

Đọc tập san này ta sẽ nhận ra rằng như có lửa ở trong đó, đó là ngọn lửa của đam mê, của nhiệt huyết, của tấm lòng yêu đời, yêu nghề và cháy hết mình vì sự nghiệp mà mình đã chọn của tập thể các thầy giáo cô giáo trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm

Họ có thể là những giáo viên tuổi đời còn rất trẻ, nhưng rất nhiệt tâm với nghề. Đó là cô giáo Nguyễn Thị Ngọc trong bài thơ “Tâm sự cùng phụ huynh”. Bài thơ là nỗi lòng của một cô giáo muốn bày tỏ với những bậc phụ huynh của mình trong việc giáo dục học sinh, qua nỗi lòng đó, ta thấy được tâm huyết của cô :

Một buổi ở trường cô chăm lo sao xuể

Lớp ba mốt em cô dành hết tâm hơi

Cô tâm sự với phụ huynh rằng:   “ Xin cha mẹ tập cho con cáng đáng

                                                      Việc gia đình lớn bé có phần công

                                                           Rèn nết na, lễ độ, nhân tâm

                                                         Biết cung kính ông bà cha mẹ”

 những cảm xúc, vui buồn rất thú vị của những người làm chủ nhiệm như cô giáo Ngọc Hương :

Làm chủ nhiệm sướng lắm ai ơi

Bảy ngày như một đều thăm lớp

Một tay quán xuyến đàn con trẻ

Ngoan hiền, tinh nghịch đủ sắc màu

(Đời chủ nhiệm)

Ai đã từng làm giáo viên chủ nhiệm mới hiểu được nỗi gian nan, niềm vui và nỗi buồn cộng lại khi là “mẹ”, là “cha” của những đàn con “tinh nghịch như quỷ” nhưng cũng hạnh phúc biết bao như cô Hồng Phương tâm sự: “Ngẩn mặt nhìn những ánh mắt thơ ngây/ Như gặp lại nụ cười thời thơ ấu/ Ôi! Hạnh phúc mọi lo toan tan biến/Chỉ còn trong tôi hai tiếng yêu nghề”

Với thầy giáo trẻ Hoàng Văn Trí thì tình yêu nghề, bầu nhiệt huyết lúc nào cũng tràn đầy trong tim như “mạch nguồn căng máu nóng”. Thầy đã mượn  nhịp thơ ¾ và cách gieo vần “ây, ay” thú vị để diễn tả được nhiệt tâm của một người giáo viên trẻ:

Dạy dỗ nhiệt tâm, thêm chất lượng

Học hành quyết chí, thật hăng say

Thi đua học tốt, dạy thật tốt

Thầy trò cùng tiến, thật là hay.

Và ta cùng bay bổng, cảm thấy yêu cuộc đời hơn khi đọc những vần thơ chan chứa niềm vui hân hoan của cô giáo trẻ Đặng Hồng Trang:

Áo trắng tung bay- cô giáo trẻ

Khoảng trời e lệ chớm ngây thơ

Mênh mang áo trắng trong ngày mới

Bỡ ngõ ban đầu áo mộng mơ

3. Kính thưa quý thầy cô. Trong tập san, ta thấy không chỉ là giáo viên trẻ, họ có thể là những nhà giáo đã lâu năm, kinh nghiệm đã nhiều nhưng chưa lúc nào ngọn lửa đam mê trong họ thôi ngừng cháy. Họ vẫn lặng lẽ. âm thầm làm người đưa đò chở khách sang sông, thế hệ này nối tiếp thế hệ khác nhưng lúc nào họ cũng tìm thấy niềm vui, đam mê cháy bỏng trong công việc lặng thầm của mình. Trong “ Niềm vui nho nhỏ”, cô giáo Nguyễn Thị Hoàn đã âu yếm ví những học sinh của mình như ‘lũ quỷ đáng yêu’. Còn với cô Như Bình, trong nghề dạy học, chữ “tâm” luôn phải đặt hàng đầu, đó là “Tâm đầu ngọn bút”.

Hay thầy Minh Hoàng, bao nhiêu năm trôi qua mà lòng yêu nghề vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu thầy bước lên bục giảng:

Bao năm lăn lộn với nghề

Tóc xanh đã bạc, viết mòn ngón tay

Nhưng: “Nhìn trò nghĩ đến tương lai/ Yêu sao thế hệ trồng người hôm nay”

Và đây, niềm vui sướng vô bờ của cô giáo Lệ Thủy trong bài thơ “Khát vọng” khi từng ngày cô chứng kiến những hạt mầm xanh do tay mình gieo trồng đang ngày lớn lên:

Sự thật bây giờ đâu quá xa xôi

Tôi đã là một người gieo hạt

Để cho đời xanh tươi bát ngát

Vui thật nhiều lòng tôi lại hát ca

Còn với cô Ngọc Mến, trong nghề dạy học cô luôn tìm thấy niềm vui, nhưng bên cạnh niềm vui vẫn còn đó những khó khăn vất vả. Trong thơ cô, nghề dạy học không chút nào nhàn nhã, lúc nào cũng rộn ràng, tất bật nhưng sự vất vả đó lại được viết bằng một giọng thơ hài hước nên không kém phần thú vị:

     Trống nhà trường rung rinh nếp ngói

Giục thầy cô khăn gói lên đàng

Lên xe nổ máy vội vàng

Kịp giờ lên lớp lỡ đoàn thanh tra

Thời khóa biểu giờ đâu ra đó

Tiết dạy nào giáo án có ngay

Soạn bài không kịp trở tay”

                                          Đêm lên giáo án sáng ngày xuất chinh

Đọc thơ cô, mới thấy được nỗi vất vả của nghề dạy học mà cô đã ví như một cuộc đua.

Nếu như cô Ngọc Mến với giọng thơ hài hước thì giọng thơ sâu lắng của cô giáo Hà Vân lại khiến ta thấy yêu nghề biết bao  khi với cô 10 năm dạy học vẫn mãi một tấm lòng son “như hoa sen đậm sắc hồng ban mai” và “Nửa đời dạy học đam mê vẫn còn”.

 Ta càng cảm động hơn khi bắt gặp hình ảnh những cô cậu học trò với tà áo mỏng mong manh trong ngọn gió mùa đông đến trường để viết tiếp ước mơ trong thơ của thầy giáo Mạnh Hùng. Em đến lớp với nụ cười thơ ngây, ánh mắt khát khao khám phá thấp thoáng mùi của cỏ cây, của bùn, của rơm rạ và khói những miền quê. Thầy đã viết về các em với tất cả niềm yêu thương, xót xa vô bờ và ước giá như có thể làm được gì hơn thế nữa cho các em.

Em dấu mùa đông vào trong tà áo mỏng

Để bước ra từ ấy, những ngày xưa

Ngày của nắng…gió….bùn….và khắc khổ

Cái chữ em mang hoang hoải mùi của rơm, của cỏ

Của cánh đồng, của khói những miền quê.

Các em có biết, chính các em là nguồn động lực để  thầy cô miệt mài hơn, gắn bó hơn với sự nghiệp của mình:

4. Thưa quý thầy cô giáo. Trong tập san, ngoài những bài thơ viết về thầy cô giáo cũ với niềm tri ân sâu sắc, về nghề dạy học, về những thế hệ học trò, còn có những bài thơ ca ngợi mái trường Nguyễn Bỉnh Khiêm đang ngày ngày thay da đổi thịt. Qua giọng thơ của các thầy , ngôi trường nằm trên những triền cát trắng sao mà thân thương đến lạ:

Trường tôi!

Mái ngói đỏ mọc giữa đồi cát trắng

Xưa mùa hè im lặng, không một tiếng ve

Nhưng sau mười lăm năm, ngôi trường đã thay đổi nhiều, cây đã  rợp bóng che những hàng ghế đá, mùa hạ về rộn rã tiếng ve, góc sân trường vườn hoa nở rung rinh trong gió. Đó là ngôi trường yêu dấu trong thơ của thầy giáo Đặng Ngọc Sỹ:

Cổng trường tôi trông rất xinh

Tường cao cổng sắt dưới hình hoa văn

Bước vào thoang thoảng hương hoa

Trời cao xanh ngắt mây là là bay…

Để rồi ta nhận ra rằng “Dạo quanh xa đó gần đây/ Nơi đâu đẹp nhất là đây trường mình

Vâng, ngôi trường dường như đã trở thành một nơi rất đỗi thân thương, ngôi nhà thứ hai của ta và mỗi người đồng nghiệp đã là anh, là chị, là người thân yêu của ta sâu đậm tình nghĩa như trong bài thơ “Nói với chị em” của cô Hoa Hồng:

Gửi đến chị em tấm lòng vàng

Tấm lòng đồng nghiệp nặng chứa chan

Bao năm gắn bó tình nghĩa lớn

Ưu ái yêu thương suốt chặng đường.

5. Thưa quý thầy cô, thưa các bạn ! Trong sự thành công của một con người luôn có sự hiện diện của những người thân yêu của ta, đó là những đồng nghiệp ở ngôi nhà thứ hai, và đó là những người thân trong gia đình chúng ta. Họ chính là hậu phương vững chắc, là bến đỗ bình yên cho ta vững bước hơn trong cuộc đời. Họ là những người cha, người mẹ, là người vợ hiền của các thầy giáo, là đức lang quân  của các cô giáo và những thiên thần bé nhỏ của chúng ta. Cô giáo Thanh Hải đã thay mặt những nhà giáo nữ nói lên tự đáy lòng tình yêu, sự biết ơn tha thiết đối với tổ ấm của mình:

Cảm ơn đời ban cho tôi có mẹ

Cho tôi hiểu hai tiếng “tình thương”

Ban niềm vui, ban mái ấm, con đường

Không nỗi buồn, chỉ toàn mơ ước

Cảm ơn đời cho tôi được gặp anh

Để xây hạnh phúc ngàn mơ ước

Chúm chím hai con như hoa nở

Tiếng cười giòn giã rộn sân nhà”

Ta cảm động hơn bao giờ hết khi bắt gặp những lời thủ thỉ, tâm tình từ trái tim của một người mẹ đang nói với con mình trong thơ của cô giáo Diệu Hương và mong con sẻ chia, thấu hiểu lòng mẹ

Mẹ chẳng bao giờ có được niềm vui

Đưa con đến trường những ngày quan trọng nhất

Khi con có niềm vui cũng là khi mẹ bận

Con luôn thiệt thòi khi có mẹ giáo viên

Nhưng con hãy biết “Mẹ mãi yêu con đến trọn cuộc đời này”

6. Thưa quý thầy cô ! Bên cạnh những bài thơ của các thầy cô giáo gửi đến tổ ấm của mình như một nguồn động lực để các cô cống hiến thì có rất nhiều các bài thơ với hình ảnh những người thầy, người cô tận tụy luôn được ví với người chèo đò chở khách qua sông, khách sang sông lớp này đến lớp khác, nhưng có được bao người nhớ về chuyến đò xưa. Cô Thanh Hương, cô Huyền Trang, cô Thu Hiền, cô Quý Hoài, thầy Hữu Đức, thầy Quốc Việt…và nhiều thầy cô giáo khác nữa đã ví mình như những người chèo đò trên dòng sông cuộc đời:

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

(Thầy và chuyến đò xưa)

Tuy kẻ nhớ người quên nhưng những người chèo đò năm ấy vẫn lặng lẽ âm thầm tiếp tục lèo lái con đò của mình, vẫn tận tụy đưa khách sang sông. Và còn rất nhiều bài thơ, bài văn hay khác nữa trong tập “Người thắp lửa”

Cuộc sống là sự nối tiếp giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Hãy trân trọng quá khứ, sống hết mình trong hiện tại để hướng đến tương lai tốt đẹp. Bạn và tôi hãy lưu giữ thời gian bằng cách sống thật ý nghĩa, sống hết mình để mỗi ngày qua đi ta không bao giờ nuối tiếc.

Đó cũng là lời gửi gắm của tất các anh chị em cán bộ GV, CNV trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm trong tập san “Người thắp lửa”.

Thật khó để nói hết những câu thơ hay, những ý thơ đẹp, những tình cảm chân thành đã làm nên cảm xúc ngọt ngào và thành công trong tập san “Người thắp lửa” chào mừng  ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Ban biên tập xin gửi tới những lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến những nhà giáo- nhà thơ- nhà văn của trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm đã góp sức để hoàn thành tập san này.

Ta gửi vào đây bao trăn trở, nhọc nhằn , bao niềm vui  nỗi buồn trong cuộc sống, trang giáo án chất chứa bao điều muốn nói. Thu qua, đông tới, tháng 11 đã về. Ta nhớ mãi một ngày 20/11.

 

 

                                                                 TM Ban biên tập:

Người viết lời bình: Trần Thị Lệ Thủy

Hỗ trợ trực tuyến

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

Mr.Hoàng
Tel: 0946.20.99.33

NV. Văn Phòng
Cô Trần Thị Ánh Hồng
Tel: 0919.14.25.70

Thống kê truy cập

Đang truy cập: 23
Hôm nay: 105
Tháng hiện tại: 14651
Tổng lượt truy cập: 388000